Skip to main content

Posts

Dự án đường sắt cao tốc: Những khoảng lặng đằng sau nút bấm

TÀU CAO TỐC-NHỮNG KHOẢNG LẶNG SAU NÚT BẤM Giữa cái nóng hầm hập, bụi và khói rơm ngột ngạt đón chờ ngàn năm đất kinh kỳ, 208 đại biểu đã nói không với dự án tàu cao tốc. Điều hi hữu ấy làm ngạc nhiên Chính phủ, ngạc nhiên cho chính các đại biểu và cử tri toàn quốc. Sau nút bấm, phiên họp mùa hè kết thúc, Quốc hội sẽ tái họp trong phiên mùa thu cuối cùng của nhiệm kỳ này. Thêm một lần vang vọng tiếng dân, song để ngọn lửa tranh luận và phản biện xã hội được truyền sang những nhiệm kỳ Quốc hội kế tiếp, còn cần tới nhiều lắm những cuộc cải cách thể chế sâu rộng hơn. Chìm dần trong ùn đống những chính sách lèo lái con thuyền quốc gia, rôi đây dư âm về tàu cao tốc sẽ là những cuộc tranh luận thống thiết, đầy cảm xúc, ví von. Chắc không nhiều đại biểu ở đất nước nước chúng ta đủ hiểu biết về cái của tối tân ấy, cuộc đua tìm lý lẽ lan nhanh sang trang luận trên báo chí và các diễn đàn đa dạng. Giúp sức cho các đại biểu là những bài viết và tranh luận của giới chuyên gia thạo nghề, hơn ai...
Thêm một dòng sông chết... Xả trộm nước thải độc, bớt lỗ trên dưới 100 triệu đồng mỗi tháng, lãnh đạo một công ty ở Hải Dương khai rằng để khỏi chết ngay công ty của ông ta phải giết chết sông suối Việt Nam một cách từ từ. Ai là chủ mưu, ai là đồng phạm cho thiên nhiên nước ta khô héo mỗi ngày. Các Mác vĩ nhân từng nói, nếu tỷ suất lợi nhuận lên 300% thì tự treo cổ mình lên nhà tư bản cũng sẵn sàng làm. Vì lợi riêng, có nhà tư bản ngoại quốc nào bỏ tiền ra mà giữ sông giữ suối, giữ rừng, giữ biển làm lợi cho con cháu chúng ta. Tận khai phá, chưa hết Vedan giết sông thị Vải nay lại đến Tung Kuang. Từ Bắc chí Nam, các tỉnh đua nhau mời gọi đầu tư, đằng sau những con số GDP tăng trưởng hào nhoáng đôi khi là tài nguyên hao mòn, bệnh tật và những nguy cơ tiềm ẩn đầu độc giống nòi. Khi thị trường bất lực thì chính quyền phải can thiệp. Để tài nguyên bị cướp bóc, lỗi không chỉ bởi các nhà tư bản, lỗi trước hết là bởi chính quyền. Tản quyền cấp phép đầu tư, không hề áp đặt...
KHI THANH TRA GIAO THÔNG PHẠM LUẬT Đã phạm luật giao thông, đối mặt với cảnh sát, có tin đưa rằng một ông Phó Chánh thanh tra Bộ GTVT còn rút thẻ khoe danh tính của mình. Nếu quả đúng như vậy thì một giây ứng xử không khéo, thành chuyện của làng báo, ồn ào một lát rồi lại chìm, đến bao giờ quan phạm luật cũng nhất loạt bị xử như dân thường ở đất nước chúng ta. Phó chánh thanh tra chỉ là một chức quan nhỏ, có thể như một bản năng ông ấy rút thẻ những mong tước vị tạo ra ngoại lệ cho mình. Ngôi càng cao thì quyền càng lớn, quyền càng lớn thì ngoại lệ càng nhiều, luật pháp bất vị thân là mơ ước tự ngàn xưa, song để điều mơ ước ấy trở thành thực tế còn rất nhiều việc phải làm. Quan cũng như dân, đã phạm luật thì phải bị xử như nhau. Ấy là chuyện công bằng về trách nhiệm pháp lý, bởi quan cũng là người, ai trên đời mà chẳng mắc sai lầm. Tuy nhiên, ngoài trách nhiệm pháp lý ấy, người làm quan đáng ra còn phải chịu một thứ trách nhiệm nữa được gọi là trách nhiệm giải trình. Nhận sự ủy trị từ ...
ĂN Ở VỚI ĐỒNG TIỀN Chuyện tiền nong thường khó nói. Khi ta nghèo, tiền vào nhà khó như gió vào nhà trống, thoảng qua nhanh đâu còn thời giờ để nghĩ ngợi làm gì. Khi ta có chút của ăn của để, tiền ở lại với ta lâu hơn, ấy là lúc ta tập nghĩ tới cách ứng xử với đồng tiền. Từ một xứ nghèo, vươn lên kiếm lấy đồng tiền là nhu cầu rất tự nhiên và chính đáng, song cách ứng xử tiêu dùng tiền ấy có thể cũng là chuyện nên bàn. Dịp Năm mới, nhớ cũ để hiểu mới, người ta thường nghĩ đến ông bà tổ tiên và nhìn về tương lai con cháu. Lửa cháy thấp thoáng những đồng tiền âm phủ, vàng mã, và cháy cả những đô-la, euro âm phủ. Trần sao âm vậy, chưa đủ niềm tin vào đồng tiền quốc gia, người ta mong gửi đến cho người âm thế những tích trữ tài sản bằng ngoại tệ, bằng nhà đất, bằng vàng. Ứng xử với đồng tiền, việc lớn nhất trong quản trị một quốc gia là giữ gìn niềm tin của dân chúng vào giá trị của đồng nội tệ và những thiết chế in ra và lưu chuyển đồng tiền ấy. Nói cách khác, chống lạm phát, giữ lấy giá tr...
XIN MỘT CHỮ THÔI Ngày xuân người ta kháo nhau đi xin chữ. Mong đức thì xin đức, mong phúc thì xin phúc, bâng quơ nhặt một câu thơ viết bằng thứ chữ nguệch ngoạc làm sang. Trong cái âm hưởng sang xuân ấy, tôi cũng xin một chữ, chỉ xin một chữ thôi. Ôn cũ, biết mới, nhìn lại năm cũ, và nhìn lại cả hai thập kỷ đổi mới, một chặng đường dài cải cách đã qua, những gì đạt được trên đất nước này là công sức nhân dân, nhưng đều được tạo điều kiện bởi những chính sách hợp lý của nhà nước. Một nhà nước mạnh, can thiệp đúng mức, khuyến khích mọi sáng kiến cá nhân và bảo vệ trật tự cạnh tranh là hết sức cần thiết. Thiếu nhà nước mạnh thì ngư dân không còn dám đánh bắt xa bờ, bà nội trợ rối đầu vì an toàn thực phẩm. Kẹt xe, lũ lụt, nước biển dâng, người dân nào mà chả mong nhà nước ta phải cực kỳ mạnh mẽ. Làm thế nào để xây dựng một nhà nước mạnh mẽ, đó sẽ là thách thức của những năm tới đây. Nếu chỉ loay hoay thêm bớt các bộ, sáp nhập hay phân tách các tỉnh, luân chuyển cán bộ, cuộc cải cách hành c...
TẢN MẠN VỀ XỨ VÔ TÌNH Khỏi phải nói, người xứ ta thật vô tình, thường cứ cái gì thấy tiện thì làm. Phố phường đông đúc, giữa năm ngoái chính quyền thủ đô ra quyết định bịt các ngã tư, biến Hà Nội thành một đô thị kỳ dị nhất hành tinh. Thì cũng thế, ở phương Nam, người nước ta tiện thể chữa luôn cái vỉa hè, giúp xe máy khi cần có thể vọt lên tranh phần đường của người đi bộ. Từ nhỏ nhìn ra việc lớn, một quốc gia với hơn 80 triệu dân mà có tới 63 chính quyền cấp tỉnh với 63 chi nhánh ngân hàng nhà nước, 63 cơ quan công an, 63 đài truyền hình, những bộ máy và cách tổ chức hao hao giống nhau. Từng chiếc đũa mỏng manh dễ bị bẻ gãy, ai sẽ lo giữ mái nhà chung. Các nhà đài chia nhau tần số, phân tán tài nguyên nhưng thiếu năng lực và thiết bị. Chẳng ngạc nhiên phim Hàn, phim Trung Quốc và văn hóa nước ngoài thừa cơ đổ bộ vào nước ta, lặng lẽ và lan rộng đến mức trẻ con sinh ra có khi được đặt tên tựa như minh tinh màn bạc nước ngoài. Chẳng nghĩ ngợi, chúng ta lặng thinh chấp nhận giá sữa, giá...
"NGÀY THƯỜNG HÀ NỘI": GIỚI THIỆU SÁCH Sương khói, những đốm hoa đào, leng keng tàu điện, đã xa lắm rồi, so với một thời, Hà Nội nay đã ngàn lần đổi thay. Lùi sau tượng đài, cờ phướn, kẹt xe và khói bụi, tìm một chốn bình yên trong nhấp nhô cao thấp những khối bê tông, người ta gặp “ Ngày thường Hà Nội ”. Như từng làn gió Hồ Tây, “ Ngày thường Hà Nội ” lặng lẽ, tự nhiên, thong thả đưa ta về với một Hà Nội của những người Hà Nội xưa. Một cuốn sách rất đáng đọc để biết hơn, yêu hơn về Thủ đô nơi mình đang sống. PDN Chúc mừng Năm mới, chừng nào Tết vẫn còn thiêng !
NGƯỜI NGHÈO, CHÓ DỮ VÀ NHỮNG ÔNG CHỦ GIÀU Lại thêm một phận nghèo nữa phải lìa đời trong nỗi sợ hãi cùng cực. Đàn chó dữ là những con vật, song nhân viên bảo vệ là một con người, ông ta hô “diệt” đàn chó sẽ lao vào cắn xé, hô “ngưng” người đàn bà xấu số kia có cơ may thoát nạn. Trời Phương Nam ấm áp mà đôi khi lạnh lẽo. Bởi đâu mà nhân phẩm và mạng sống con người bị rẻ chẳng bằng mấy hạt cà-phê còn sót trên cây. Người giàu giữ của, điều ấy đúng, song có của cũng phải có trách nhiệm với cộng đồng. Nuôi chó dữ giữ nhà là quyền của người giàu, song người nuôi chó phải cảnh báo cho cộng đồng về các mối hiểm nguy ấy, phải có tường bao che chắn, nếu chó tấn công người-dù người ấy phạm tội, chủ nuôi chó cũng phải ra tay để bảo vệ mạng sống con người trước hết. Loài người biết nuôi chó, kể cả chó dữ, từ ngàn vạn năm nay, những quy tắc chung sống ấy tự nhiên ai cũng hiểu. Chỉ có điều nhiều người bây giờ giàu lên một cách khó hiểu, của cải mang đến cho họ nhiều quyền năng tới bất ngờ. Với nhiều ...

Ngay Sinh Vien

NHỮNG KHOẢNG TRỜI TỰ DO Phạm Duy Nghĩa Chiếc áo tự đan, chiếc xe tự sửa, căn hộ tự lăn sơn, cuộc đời mình tự quyết.. ắt hẳn sẽ hay hơn phải nhờ vả, dù là chỉ dựa vào những người thân. Cái năng lực tự quyết ấy không tự nhiên mà có, nó được tích tụ từ những tháng năm dài tập làm người tự do. Đời sinh viên, ấy là khoảng thời gian đẹp nhất để học lấy cách tự do suy nghĩ, tự tìm lấy giá trị sống của mình. Thầy dạy chữ, chữ rồi cũng sáo mòn. Thầy giảng nghĩa, nghĩa rồi cũng đổi thay. Như nhen lên đốm lửa khát khao tìm kiếm, thầy giỏi chỉ khéo vun từng giấc mơ bé bỏng lớn dần thành khát khao của những lớp người, của từng thế hệ. 9x sắp qua rồi, nay lại đến 10x; những người trẻ không chỉ sống với những ước ao thời bao cấp của thế hệ chúng tôi. Họ sống với không gian vô tận ảo, họ sống với cơ hội học việc và tìm việc biến đổi nhanh. Ngôn từ, ngữ điệu, nỗi buồn vui của họ khác xa rồi. Ngước mắt với tới trời xanh, họ ước ao những không gian bay bổng mới hợp với lứa tuổi. Tỏ tình khác, yêu khác, h...
Có một nhà luật học đang được nhớ tới trong giới học thuật thời nay, ông Nguyễn Mạnh Tường. Hà Nội dường như đã có một Khoa Luật trong Đại học Việt Nam trên đường 18 Lê Thánh Tông, cái khoa ấy dường như đã có những ông khoa trưởng rất uyên bác... rất lâu, rất lâu trước khi Khoa Luật, ĐH Tổng hợp được thành lập vào năm 1976 tại Thượng Đình. Luật khoa Đại học Sài Gòn, cũng vào năm 1976 đã trở thành Đại học kinh tế TP HCM. Dường như trên đường Nguyễn Đình Chiểu những dáng dấp kiến trúc cũ vẫn còn nguyên vẹn.
RẦM RỘ TÌNH YÊU Phạm Duy Nghĩa Công cha, nghĩa mẹ, ơn thầy, chắc là ít nơi trên thế gian này người ta đón cái ngày nhà giáo tựa một cái tết nho nhỏ như ở thủ đô nước ta. Yêu thầy nào là những hoa, những inh ỏi trống kèn mít tinh kỷ niệm, những bữa tiệc, những cuộc viếng thăm và… quà. Phong tục xưa có nguy cơ nhoà dần trong ồn ào những trơ trẽn của thời đại vật chất. Biết ơn là một phẩm hạnh cao quý, song bày tỏ lòng tri ân ấy ra sao chắc cũng nên bàn. Nhìn những đứa trẻ quê tung tăng đi tết thầy tôi thầm mong chúng còn nhiều ngây thơ hơn con nhà thành phố. Hy vọng là thế, bởi trước đó hàng tuần cô bé lớp trưởng đã nhắc cả lớp đóng tiền mua quà thăm thầy cô, cái việc xin tiền cha mẹ và cùng nhau chọn quà cho thầy cô có thể sẽ đọng lại trong đầu con trẻ lâu hơn là những tình cảm biết ơn. Người thành phố thường ít con hơn, muốn con hay chữ ai chẳng mong có dịp thăm thầy. Các trường đại học dịp lễ thầy cô tưng bừng quà cáp, chắc là vẫn còn nhiều tình, song tôi không thoát khỏi những suy t...

20/11: Mot bai viet cach day may nam

Chép lại bài cũ 22/11/2005: Phải dám so mình với thế giới bên ngoài Từ mười năm nay tôi đón Ngày nhà giáo như đón gió đông về. Những bó hoa, những lời chúc chen giữa những thế hệ học trò nhọc nhằn mưu sinh. Người ta trở nên nhiều lời một đôi ngày, để rồi “lối cũ ta về”, chỉ còn lại vô vàn lời chất vấn cho ngành giáo dục. Từ sách giáo khoa cho đến đồng phục đại học, sức ép cải cách sự dạy và học đã nổi đầy trên mặt báo. Không muốn góp thêm lời phàn nàn, không mơ ước sự kỳ diệu của Gióng, bài viết dưới đây góp vài thiển nghĩ tản mạn vì những trường đại học xứng đáng cho thế hệ con cháu chúng ta... Yếu vì chưa bao giờ dám so mình Các trường đại học nước ta yếu, yếu vì chúng ta chưa bao giờ dám so mình với thế giới bên ngoài. Không thể lọt vào danh sách 55 trường có uy tín ở Đông Nam Á, hi hữu có bài nghiên cứu đăng đàn quốc tế, hàng trăm trường đại học VN trở thành “ngoại hạng” chẳng thể so sánh với ai. Để ganh đua giành giật lấy thịnh vượng thời nay, ngoài cơ bắp, một dân tộc chỉ mạnh...

Mat viec vi co bang dai hoc

MẤT VIỆC VÌ CÓ BẰNG ĐẠI HỌC Phạm Duy Nghĩa Hàng ngàn bạn đọc chia sẻ nỗi bất bình của cô cử nhân trẻ đã mất việc chỉ vì có bằng đại học. Thua kiện ở toà án tỉnh, Sở Nội vụ tỉnh Quảng Bình kháng cáo, Toà án nhân dân tối cao huỷ án sơ thẩm. Sau gần 3 năm không công ăn việc làm, cuộc lao đao tìm công lý của cô gái trẻ lại bắt đầu. Người ta vẫn bảo xứ ta ham học. 16 năm đèn sách, công bằng là ở chỗ những cố gắng báo hiếu cha mẹ và tự lập thân của những người trẻ tuổi phải được xã hội ghi nhận. Có thể quan liêu cố tìm “cử nhân cao đẳng” như Sở Nội vụ Quảng Bình, cũng có thể vô cảm đưa đi đẩy lại như trường hợp cô cử nhân đỗ ưu về tỉnh Nghệ An hàng năm chờ việc, có thể chỗ làm ấy đã được xếp sẵn cho trăm mối quen thân, cũng có thể còn thiếu ở đâu đó những chiếc phong bì.. nguyên nhân dù có khác nhau, song cách đối xử không công bằng ấy nếu được lặp lại và trở thành chuyện thường ngày thì thật đáng báo động. Thứ nhất, cách đối xử ấy tạo ra những tín hiệu lệch lạc về giá trị sống làm người. “V...

Cuoc canh tranh y tuong

ĐẠI HỌC VÀ CUỘC CẠNH TRANH Ý TƯỞNG Phạm Duy Nghĩa Tranh nhau mua sắm ở những siêu thị lớn, bạn có thấy cũng hàng hoá Việt Nam, cô nhân viên thu ngân Việt Nam, song lãi thuộc về nhà đầu tư nước ngoài. Xôn xao đô thị mới văn minh, bạn có thấy đất của ta, tiền cũng của ta, song có ai hay lãi chảy về đâu. Ý tưởng đã làm nên sự khác biệt ấy. Một dân tộc mạnh không chỉ vì cơ bắp, dân tộc ấy phải được tự do sáng tạo, biết khuyến khích cuộc cạnh tranh giữa các ý tưởng và bảo vệ những ý tưởng ấy như tài sản của mình. Tự do, ý tưởng, sáng tạo… không tự nhiên mà có, chúng là những đức tính quý của con người chỉ nảy mầm khi được ươm từ nhỏ tới lớn. Đại gia và hoa hậu, truyện vụ án giật gân và những chuyện tình ướt át, ươm khao khát tiêu dùng và thoả mãn cá nhân chúng ta sẽ nhận được những con người ích kỷ. Bên cạnh sự giáo dục của gia đình và cộng đồng, nền đại học và giới truyền thông có công và có thể cũng sẽ có tội rất lớn khi góp phần tạo ra những nhân cách mới song chưa chắc đã văn minh cho t...

Giang ho tuoi nhi

Vị đắng giang hồ nhí TT - Chuộng lạ, người ta thích tò mò thế giới giang hồ. Song vị đắng còn đọng lại mãi sau những chuyện giang hồ tuổi nhí. Tuột khỏi mái ấm, có bao nhiêu đứa trẻ rơi vào vòng xoáy của dục tình và tội ác. Trẻ con làm rầu lòng người lớn, một dân tộc không thể là tử tế nếu cứ im lặng nhìn bóng đen ma quái của xã hội đen phủ xuống sân trường. Chuyện hôm nay thường có nhiều nguyên cớ từ những ngày qua. Thiếu tích dưỡng đức tin, thiếu cơ hội trò chuyện với thầy cô và cha mẹ như những người sắp lớn khát khao được đối xử công bằng và lắng nghe, chìm dần trong cuộc sống bon chen, đam mê vật chất và tuân thủ quyền uy của người có tiền và có quyền, trẻ con bắt chước rất nhanh những thói xấu của người lớn. Vì lẽ ấy, giang hồ tuổi nhí thật ra có gốc rễ từ giang hồ tuổi lớn, cái mầm xấu đã được gieo trong vô thức hay bất lực của xã hội người lớn chúng ta. Mỗi năm dân số nước ta có thêm 1 triệu người trẻ tuổi, cứ 100 người VN thì có tới 28 người dưới 19 tuổi. Những người ấy phải đ...

Nhan ngay Quoc khanh ban chuyen chinh danh

Nhân ngày Quốc khánh bàn chuyện chính danh Cách mạng Tháng 8, đánh Pháp, đuổi Nhật, giành lại nền độc lập, người ta vẫn nói như thế nhân ngày Quốc khánh. Trên thực tế, vào tháng 8 năm 1945, Pháp đã mất Đông Dương, hàng vạn quan lính Pháp đang bị Nhật cầm tù hoặc lẩn trốn truy đuổi nhục nhã ê chề. Vào tháng ấy, Nhật cũng đã bại trận, quân tướng mất tinh thần ủ rũ chờ ngày nộp vũ khí cho quân Đồng minh (Mỹ, Anh, Trung Hoa Dân Quốc). Việt Minh trên thực tế cũng tránh đánh Nhật, về danh nghĩa đã lấy được chính quyền từ tay Bảo Đại, Trần Trọng Kim, Phan Kế Toại. Cái chính quyền Trần Trọng Kim ấy rất ít được nghiên cứu. Được người Nhật dựng lên, việc lớn nhất mà Hoàng đế Bảo Đại và Thủ tướng Trần Trọng Kim đã làm được là thuyết phục người Nhật để thu nạp về danh nghĩa các xứ bảo hộ Bắc Kỳ, An Nam và các thuộc địa Nam Kỳ cũng như những thành phố thuộc địa khác vào cùng một mối, lập quốc hiệu Việt Nam Đế Quốc . Ít nhất, sau 80 năm bị người Pháp đô hộ, quốc hiệu Việt Nam mới trở lại với người V...

Ban an va uoc mong cong ly

Vụ đắm đò thảm khốc hôm 30 tết ở Quảng Hải (Quảng Bình) đã được đưa ra xét xử. Án đã tuyên, phiên tòa tạm khép lại, song để công lý được xác lập vẫn còn nhiều việc phải làm. Con đò mưu sinh, hai ông lái nghèo, tai nạn thương tâm và khung hình phạt 29 năm tù giam (phạt ông Nguyễn Minh Mậu 15 năm và Nguyễn Xuân Quý 14 năm), cách ly xã hội, nghĩa là 14-15 năm vợ chồng ly tán, con cái bơ vơ, thiếu nơi nương tựa. Án được tuyên trừng trị người có tội, án được tuyên răn đe hành vi phạm tội, án được tuyên nhằm lập lại kỷ cương, song cũng phải giúp tăng niềm tin vào công lý của cộng đồng. Con đò nghèo ấy ngày qua ngày chở khách qua sông, công khai chứ không lén lút. Nhưng những người có trách nhiệm ở địa phương, thanh tra giao thông..., bao nhiêu lực lượng ấy đã góp phần gì cảnh báo ngăn ngừa nguy hiểm của chuyến đò bất hạnh? Hiểm họa treo trên đầu bao nhiêu khách qua sông, nhưng những người sống bằng tiền thuế của dân liệu có tắc trách, vô cảm, không can ngăn, k...
MÙA HÈ SINH VIÊN NÊN ĐI THỰC TẬP NGHỀ LUẬT THỰC TRẠNG HOẠT ĐỘNG CỦA CÁC TRUNG TÂM THỰC HÀNH NGHỀ LUẬT VÀ TRỢ GIÚP PHÁP LÝ TẠI HÀ NỘI (Do một sinh viên luật học Khoá 50 ĐHQG HN thực hiện trước khi tốt nghiệp) Đã khảo sát: 1. Trung tâm Bồi dưỡng và tư vấn pháp luật – Khoa luật-Trường đại học kinh tế quốc dân. 2. Trung tâm Hỗ trợ pháp lý và phát triển nguồn nhân lực của hiệp hội các doanh nghiệp nhỏ và vừa. 3. Trung tâm Thực hành nghề luật – Học viện tư pháp. 4. Văn phòng Trợ giúp pháp lý cho phụ nữ. 5. Trung tâm trợ giúp pháp lý Nhà nước – Sở Tư pháp thành phố Hà nội. 6. Văn phòng thực hành nghề luật (CLE) – Trung tâm LERES – Khoa Luật – Đại học Quốc gia Hà Nội 7. Trung tâm tư vấn pháp luật – Liên đoàn lao động thành phố Hà Nội 8. Trụ sở tiếp dân của Ủy ban Nhân dân thành phố Hà Nội. (Không có trung tâm trợ giúp pháp lý) 9. Đoàn luật sư Thành phố Hà nội (Không có trung tâm trợ giúp pháp lý) 10. Thành Đoàn thành phố Hà Nội. (Không có trung tâm trợ giúp pháp lý) 11. Trung ương hội liên h...

Nguoi dan ong thiet thoi

Người đàn ông thiệt thòi không tự đi được bằng đôi chân của mình mà phải nhờ đến chiếc xe lăn ấy là ai mà khi ông mất Hồ Chí Minh đã viết nhiều lời thương tiếc trên báo Cứu Quốc. Ông là ai, mà nếu còn sống, các nhà sử học có thể dự báo những kẻ thực dân không thể ngang nhiên chia phần những miếng bánh chiến lợi phẩm sau Đại chiến thế giới thứ hai. Ông là ai mà ngày qua ngày hậu duệ của những người di cư nghèo khó vẫn thương mến nắm lấy từng ngón tay, đến mức chúng sáng lên dị thường so với bức tượng đồng.Người đàn ông thiệt thòi ấy-mà tiếng Việt chúng ta xách mé gọi là người tàn tật-chính là Franklin Roosevelt, bốn nhiệm kỳ làm Tổng thống của Hợp chủng quốc Hoa Kỳ (1933-1945). PDN
MUA BÁN DOANH NGHIỆP TỪ GÓC NHÌN QUẢN TRỊ CÔNG TY Phạm Duy Nghĩa [1] Dẫn nhập : Mua bán công ty đã xuất hiện và sẽ trở nên sôi động ở Việt Nam, nhất là khi các nhà đầu tư từ Trung Hoa đại lục rủng rỉnh tiền bạc bắt đầu nhòm tới các nguồn tài nguyên và kênh tiêu thụ ở Việt Nam. Việc này gồm nhiều công đoạn, diễn ra bằng nhiều cách, với sự tham gia của nhiều lực lượng chuyên gia, trong đó chuyên gia pháp lý thường đóng những vai trò lớn trong xác định doanh nghiệp mục tiêu, nhận diện các yếu tố tạo nên giá thành, giúp thương thảo và thiết kế các hợp đồng cũng như làm thủ tục hành chính để hoàn tất việc mua bán. Tham luận dưới đây góp phần tìm hiểu và bàn luận một cách sơ lược về vài khía cạnh pháp lý có thể cần được lưu tâm trong quá trình mua bán công ty. [2] Đối tượng mua bán : Trên thực tế các loại hình doanh nghiệp đều có thể được mua bán, thậm chí các quyền lợi trong các liên danh không hình thành nên doanh nghiệp. Tuy nhiên luật pháp không mấy quan tâm đến việc mua bán kiok trên ch...
PHÁP LUẬT VÀ SỰ ĐA DẠNG VĂN HOÁ - MỘT SỐ PHÁC THẢO TỪ THỰC TIỄN VIỆT NAM Pham Duy Nghĩa: Tham luận tại Đại hội 17, Hội Luật gia dân chủ thế giới, Trung tâm Hội nghị Quốc gia Hà Nội 08/06/2009 1. Nhận diện vai trò của pháp luật và văn hoá 1.1. Ngoài đời sống kinh tế và chính trị, đời sống văn hoá các dân tộc cũng bị ảnh hưởng bởi quá trình toàn cầu hoá. Các giá trị văn hoá Phương Tây tràn ngập ở Việt Nam, lối sống hưởng thụ, sự đòi hỏi giải phóng các quyền cá nhân, sự xuất hiện không thể dập tắt của chủ nghĩa tôn trọng nhân cách cá nhân đang là những chủ đề lớn ở Việt Nam. Giữ lấy quốc tính, quốc tuý, quốc hồn- mà người ta kêu gọi là giữ lấy bản sắc dân tộc- đang là một mơ ước không dễ thực hiện đối với các dân tộc yếu, thiếu cá tính và dân tộc tính. 1.2. Một quốc gia với gần 60 tộc người- đôi khi khá khác nhau về nhân chủng- có nhiều vấn đề riêng về chính sách văn hoá, song trên hết sẽ là những chính sách hoà hợp văn hoá dân tộc, tôn trọng sự khác biệt và khuyến khích các cộng đồng ngư...