Skip to main content

Posts

Showing posts from August 5, 2007

Dòng sông Ninh Cơ

Sắp tới lễ Vu Lan, có một bài viết khá thú vị dưới đây của Nguyễn Đức Tuyên, xin gửi tặng những ai đã lớn lên bên dòng Ninh Cơ. Có thể vài thông tin từ bài viết cần được kiểm chứng lại, song ngoài “sự đa nghi” vốn có của kẻ học luật, với quê hương có ai nỡ nặng lời … Dòng sông Ninh Cơ [Bài của Nguyễn Đức Tuyên] Phát nguyên từ đất mẹ Bách Việt, nay đã bị người Tàu chiếm ngự, Sông Hồng vừa là khởi nguyên vừa là hướng đạo cho cuộc đông nam tiến của tổ tiên ta trải rộng một vùng phù sa tam giác, tài bồi qua năm tháng lấn chiếm một vùng biển Đông. Sông Hồng đi tới vùng Xuân Trường ngày nay thì vì địa thế đất đai hay vì một cơ duyên huyền bí nào đó, mở ra một con sông nhánh là Sông Ninh Cơ, giống như cánh tay dài của người mẹ yêu thương vươn ra che chở, bao bọc và tưới mát một vùng đất phì nhiêu, khởi đầu là hướng bắc nam, rồi cũng như đời người chuân chuyên, phải rẽ sang hướng đông bắc-tây nam, ở vùng Trung Linh, mãi tới Ninh Cường lại thêm môt lần chuyển hướng bắc nam rồi xuôi dòng hòa

Vụ án "con bạc triệu đô": Tranh luận cũng cần có văn hóa

TRANH LUẬN CŨNG CẦN CÓ VĂN HÓA Bài đã đăng trên Tuổi Trẻ 08/08/2007 Thế là vụ án “con bạc triệu đô” rồi cũng đã được đưa ra xét xử. Có nhiều lý do để luật sư hành nghề muốn nhận bào chữa cho những bị cáo nổi tiếng này. Họ ráng sức tranh luận tại phiên tòa, những mong công lý được xác lập kể cả với những người đã bị sóng gió dư luận tung lên hạ xuống hơn một năm qua. Cuộc tranh luận bắt đầu bằng chiếc còng trên tay các bị cáo. Chừng nào chưa bị tòa tuyên phạm pháp thì người ta vẫn được xem là vô tội, vì lẽ ấy vài năm nay bị cáo không còn phải xuất hiện trước các phiên xử công khai với đồng phục tạm giam. Đã bớt nhìn xuống bị cáo với miệt từ đại loại như “y, thị, hắn, nó”.. song thẩm phán và công tố viên nước ta còn cần thêm thời gian để quen với “ông, bà bị can”. “Con bạc triệu đô” vẫn xuất hiện trước ống kính của báo giới với chiếc còng trên tay. Quyền tháo chiếc còng ấy để bị cáo đỡ lom khom trước vành móng ngựa, theo tòa án, thuộc quyền của cảnh sát. Thường thì văn hóa trong phòn

Về với trời xanh...

VỀ VỚI TRỜI XANH, GIÓ NẮNG VÀ NHỮNG HÀNG BIA TRẮNG (Bài đã đăng trên Tuổi trẻ 28/07/2007) Đang lơ đãng với “tuổi teen sành điệu” và “bội thực vui chơi có thưởng”, bạn tôi vội buông tờ báo khi hai đứa con trai mới lớn tự đề xuất cả nhà làm một chuyến về với miền Trung. Gọn như thủa nào còn là người lính, cha con họ chốc đã tới Vịnh Mốc, Hiền Lương, Bến Hải, về với những hàng bia trắng, bầu trời xanh và gió nắng. Ở nơi ấy hố bom không còn nữa, rừng cao su và những vườn tiêu xanh mướt đã đẩy lùi cát trắng. Những đứa trẻ nhìn ra Cồn Cỏ, lần đi từng bước trong địa đạo và lặng lẽ thắp những nén nhang. Không thể chỉ được dạy suông và học thuộc trong nhà trường, lịch sử của một dân tộc cần được lan truyền tới con cháu qua những cảm nhận rất đỗi riêng tư. Cả núi chữ nghĩa cũng không thể tạo nên nhân cách, nếu những người trẻ thời nay không còn rung cảm như các thế hệ cha anh trước những đau đớn, mất mát của con người. Một tai nạn xảy ra trên phố, xin hãy tôn vinh hiếm hoi những bàn tay nâng